Thấy xung quanh không có người, Tiêu Vạn Bình tắt hẳn nụ cười, cũng chẳng buồn tiếp tục giả ngu với hắn nữa.
"Ngươi nói đúng đấy, ta cố tình gài bẫy để ngươi nhảy vào. Ngươi chẳng phải có cái gã Dạ Vô Thần gì đó sao? Ta thấy đầu óc hắn đúng là có vấn đề, hai mắt vô thần, chút mưu kế cỡ này mà cũng không nhìn thấu à?"
"Ngươi..." Sắc mặt Lưu Phong thoắt cái đỏ bừng, hắn chỉ thấy một ngọn lửa vô danh từ tận đáy lòng bùng lên, xộc thẳng lên đỉnh đầu.
Hắn túm chặt lấy cổ áo Tiêu Vạn Bình.




